03 tháng 3 2015

Việt Nam - Sau 1975 - Không quân

В чужих цветах - Những màu sắc khác

Многоцелевой истребитель "Northrop F-5 Freedom Fighter" американского "происхождения" в составе ВВС Вьетнамской народной армии; 1975-й год - Máy bay chiến đấu đa năng "Northrop F-5 Freedom Fighter" "gốc gác" American trong Không quân Quân đội Nhân dân Việt Nam; Năm 1975
103.jpg

На "вражьем" аэродроме - Trên sân bay "kẻ thù"

Истребитель МиГ-21 военно-воздушных сил Вьетнама на авиабазе Дананг; ~ 2006-й год - MiG-21 của Không quân Việt Nam tại sân bay Đà Nẵng; ~ Năm 2006
1.JPG
В годы Вьетнамской войны (1965-1973-й гг.) на авиабазе Дананг размещались самолёты американских военно-воздушных сил, в том числе и "легендарные" многоцелевые истребители F-4 "Фантом II" - Trong cuộc chiến tranh Việt Nam (1965-1973) Hoa Kỳ đặt căn cứ không lực tại Đà Nẵng, trong đó có "huyền thoại" máy bay chiến đấu đa năng F-4 "Phantom II"
2.JPG
3.JPG
4.JPG
5.JPG

Наследники Ли Си Цынов - Những người kế thừa Lee Si Tsynov

Учебные полёты истребителей-бомбардировщиков Су-22М4 и учебно-боевых самолётов Су-22УМ3 военно-воздушных сил Вьетнама; 2014-й год - Các chuyến bay huấn luyện của máy bay ném bom Su-22M4 và máy bay huấn luyện chiến đấu Su-22UM3 Không quân Việt Nam; Năm 2014
8.JPG
7.JPG
3.JPG
1.JPG
2.JPG
4.JPG
5.JPG
6.JPG
9.JPG
10.JPG
11.JPG
12.JPG
13.JPG
14.JPG
15.JPG
17.JPG
16.JPG
0

26 tháng 2 2015

Sự thật cay đắng: Ai đốt Khatyn?

Хатынь - Khatyn: một làng nhỏ nằm trên lãnh thổ Belarus, cách Minsk khoảng 60 km, là nơi xảy ra vụ phát xít Đức tàn sát (thiêu sống và bắn chết những người chạy ra khỏi đống lửa) dân làng ngày 22/3/1943 gồm 149 người, trong đó có 75 trẻ em, đã bị thiêu sống. Toàn bộ ngôi làng gồm 26 nóc nhà bị cướp phá và đốt sạch. Chỉ có 3 người gồm 1 người lớn và 2 em nhỏ sống sót.

Khu tưởng niệm quốc gia Khatyn được khánh thành vào tháng 6/1969 để tưởng niệm hàng trăm ngôi làng của Belarus bị thiêu hủy và hơn 2,2 triệu người dân Belarus bị quân đội phát xít giết hại trong Chiến tranh thế giới thứ hai.

Nơi ngôi làng năm xưa giờ là một khu tưởng niệm, tôn vinh sự quả cảm của người dân Belarus trong cuộc Chiến tranh vệ quốc vĩ đại. Tại đây có "Nghĩa địa các làng," công trình duy nhất trên thế giới, với 185 ngôi mộ tượng trưng cho các làng không thể khôi phục lại của Belarus, cùng với dân cư bị quân đội phát xít thiêu sống.

Ngoài ra, ở Khu tưởng niệm còn có "Cây đời tượng trưng" ghi danh hơn 430 làng của Belarus bị quân đội phát xít thiêu hủy, nhưng đã được khôi phục sau chiến tranh. "Bức tường tưởng niệm" trong khu này có các tấm bia ghi tên hơn 260 trại tập trung và những địa điểm dân cư của Belarus bị quân đội phát xít giết hại hàng loạt.

Quần thể tượng đài tưởng niệm nạn nhân tấn thảm kịch Khatyn tổng diện tích 50 ha. Bức tượng lấy nguyên mẫu từ ông già (người lớn duy nhất) sống sót.:

Bấm vào ảnh để xem kích cỡ đầy đủ.
Nơi đây, trên mỗi nền nhà xưa là một cột chuông, chiều về gió lay 26 quả chuông những tiếng kêu ai oán.

Trong nhiều năm qua, ở Liên Xô khẳng định trên thực tế thảm kịch ở Khatyn - công việc của Đức quốc xã, và chỉ vào giữa thập niên một chín tám mươi mới biết được sự thật thực sự về sự kiện này. Liên Xô không dám công bố ngay cả trong perestroika ...

Vào mùa thu năm 1986 tại phòng xử án của Quân khu Belarus đông đúc hơn bao giờ hết. Các nhân chứng - chủ yếu là người cao tuổi. Hầu như tất cả họ đều đến từ cùng một khu vực - khu vực Minsk. Mọi người rõ ràng căng thẳng, trầm lắng "thì thầm" và nói rất nhiều về cuộc chiến. Đối thoại ngừng khi cảnh sát bước vào hội trường, trong các bị cáo - một người đàn ông lớn tuổi tên là Vasyura - Phó Giám đốc Nông trường thành công khu vực Kiev. Ông ta bước xuống, mái đầu màu xám cúi gầm, một chút xáo trộn - đi từ từ và luôn luôn giữ trái tim của mình. Từ sự thinh lặng chết người của hội trường đột nhiên ai đó thốt lớn "Geek!". Vasyura không phản ứng, đi đến ghế và ngồi xuống lặng lẽ, ủ rũ đánh giá tình hình. Đây, ông già này, sau nhiều năm, bị buộc tội tổ chức tiêu hủy Khatyn và cư dân của làng.

- Nhìn này Vasyura Gregory Nikititch, Ucraina trừng phạt. Ông tiêu huỷ Hatyn - chỉ cho tôi thấy hình ảnh kích thước lớn, chủ tịch phiên toà, Victor Glazkov nói. - Hãy nhìn vào điều ác, bằng đôi mắt trống rỗng của mình.

Sergey Aleksandrov đã viết một ghi chú mới: Горькая правда: Кто же сжег Хатынь?


22 марта 1943-го года ныне всемирно известная Хатынь была полностью уничтожена карателями. Они же сожгли заживо и 149 жителей деревни. На протяжении долгих лет советская идеология твердила о том, что трагедия в Хатыни - дело рук гитлеровцев, и лишь в середине восьмидесятых стала известна настоящая правда о том событии. Правда, которую в СССР побоялись обнародовать даже во времена перестройки...

Осенью 1986 года в зале суда Белорусского военного округа было как никогда многолюдно. Среди свидетелей - в основном люди преклонного возраста. Практически все они были из одного региона - Минской области. Люди были явно напряжены, тихо «шушукались» и много говорили о войне. Разговоры прекратились, когда сотрудники милиции ввели в зал подсудимого - пожилого человека по фамилии Васюра - заместителя директора успешного совхоза в Киевской области. Он шел, опустив седую голову, немного шаркая ногами - шел медленно и всё время держался за сердце. Из гробовой тишины зала вдруг вырвалось пронзительное «Выродок!». Васюра никак не отреагировал, дошел до своего стула и тихонько сел, исподлобья оценивая обстановку. Именно этому старику, спустя долгие годы, и предъявили обвинение в организации уничтожения Хатыни и её жителей.

- Вот смотрите - Васюра Григорий Никитич, украинский каратель. Это он уничтожил Хатынь - показывает мне фотографию большого размера председатель того судебного заседания Виктор Глазков. - Посмотрите на его злые, пустые глаза. Уже тогда, в 86-ом «хатынское дело» произвело эффект разорвавшейся бомбы, ведь десятки лет сожженная деревня была символом зверств фашистов на территории Беларуси. На самого Васюру в восьмидесятых мы вышли случайно. Незадолго до этого громкого дела военный трибунал рассматривал дело изменника Родины Мелешко, который командовал одной из рот 118 карательного полицейского батальона - того самого, который одну за другой жег белорусские деревни. Именно тогда и всплыла фамилия Васюры.

В кратчайшие сроки сотрудники КГБ доставили пенсионера в Минск. Здесь и стали открываться первые подробности. Сразу же после войны за связь с немцами - как гласило обвинение - Васюра получил двадцать пять лет лагерей. Правда, отсидел только три года, после чего попал под амнистию - хатынский эпизод в то время так и не всплыл. После того, как Хрущёв озвучил доклад о культе личности Сталина, Васюра и вовсе стал чувствовать себя уверенно - утверждал, что его посадили за то, что был в плену. Ему поверили. Всё послевоенное время Васюра спокойно жил и работал в совхозе под Киевом, получал поздравления с днём победы, а на встречах с пионерами даже рассказывал о своём геройском прошлом. Когда же сотрудники органов госбезопасности приехали за «ветераном», Васюра твердил, что это некое недоразумение. Правда, когда в Минске началось предварительное следствие по «хатынскому делу» - пенсионер притих, ведь начали всплывать всё новые и новые факты его злодеяний.


ВСПОМНИТЬ ВСЁ

Позднее следствие установит: в первые дни войны связист Григорий Васюра попал в плен к гитлеровцам, добровольно перешел на их сторону, закончил школу пропагандистов, и уже спустя год работал в полиции оккупированного Киева, где через некоторое время и возглавил карательный батальон. Бойцов батальона, отличившегося особой жестокостью ещё в Бабьем Яру, немецкое командование отправило в Белорусскую республику для борьбы с партизанами.

- Васюра очень искусно защищался, - продолжает Виктор Глазков, - где надо - ссылался на забывчивость, или всё помнил в деталях, но только не Хатынь. Вот, например, он вспоминал, как они жгли другую деревню - Осовы. Васюра рассказывал, как шли к этой деревне, какая была погода, какой мост проходили. Он до деталей помнил, как сгоняли людей в хлев, как пытались его поджечь, но пошел дождь - и так далее, т.е. всё до мельчайших деталей. Что же касается Хатыни, то говорил, что даже названия такого не помнит. Правда, затем, якобы Хатынь вспомнил, но там не был, и это может подтвердить жительница посёлка Плещеницы, где и стоял 118-й батальон, которым он командовал. Мол, именно 22 марта у него был с ней половой контакт. Но и тут он просчитался - мы нашли эту женщину, и она подтвердила, что роман у них действительно был, но в день сожжения Хатыни Васюра к ней не приходил. Затем Васюра говорил, что был в это время в отпуске в Киеве, где зачал с женой дочь. Мы провели экспертизу и вновь выяснили, что он нас обманывает. Так мы постоянно выводили его «на чистую воду».

ЖИВЫЕ СВИДЕТЕЛИ

На судебном заседании 86-го года в качестве свидетелей прошли двадцать шесть карателей. Их привезли в Минск со всего Советского Союза. Каждый из них к тому времени уже отбыл своё наказание за помощь немцам. Их до сих пор помнит журналист «Известий» Михаил Шиманский - единственный представитель печатного издания.

- Каратели, естественно, Васюру узнавали - говорит Михаил Николаевич, - Они рассказывали, как он отдавал команды, какие это были команды, каким оружием пользовался и как добивал раненых. Опознали Васюру и несколько жителей близлежащих деревень. Говорили, что он всегда ходил такой весь вычищенный, выбритый, потянутый, в общем, настоящий эсэсовец. Нужно сказать, что зал вообще постоянно реагировал - люди всё время выкрикивали различные реплики и даже порывались учинить самосуд.

Один за другим показания давали уцелевшие свидетели - не только хатынцы, но и жители других деревень. Кстати, после трагедии в Хатыни в живых осталось шестеро: Иосиф Каминский (именно его скульптура с погибшим сыном на руках сегодня является главным монументом мемориала), Антон Барановский, Александр и Андрей Желобковичи, а также Владимир и Софья Яскевичи. Ещё две девочки из Хатыни - Татьяна Карабан и Софья Климович - спаслись по чистой случайности - ушли в гости в соседние деревни.

- Впоследствии экскурсоводы также никогда не вспоминали, говорит Виктор Глазков, - что житель деревни по фамилии Иотко также не погиб. Полуобгорелый, он с тяжелейшими ожогами шел за карателями, и просил его пристрелить, так как мучаться не было сил. Они лишь улыбались ему в ответ и говорили, мол, зачем на тебя патроны тратить, ты и так через пару дней помрёшь как собака. Так и случилось - он умер через несколько дней.

Эмоциональное напряжение было настолько велико, что на процессе постоянно дежурил врач. Даже спустя десятки лет, свидетели вспоминали ужасающие детали зверств, как будто пережили их вчера.

- Когда каратели вошли в дом, я тихонько сидела в погребе с картофелем, вспоминает на митинге-реквиеме - жительница Хатыни Софья Яскевич, - каратели зашли в дом, увидели, что всё уже разграблено, и не стали никого искать - так я и спаслась.

- А я до сих пор как закрою глаза, - дополняет её уцелевший Виктор Желобкович, - так и вижу: догорающий сарай, обгоревшие трупы своих сверстников и семьи. Люди хоронят близких один раз, а я всю жизнь, как у раскрытой могилы.

ДОЛГОЖДАННОЕ ПРИЗНАНИЕ

Несмотря на неопровержимые свидетельские показания, Васюра продолжал отпираться, даже когда все улики были против него. Саму же трагедию в Хатыни следствие восстановило практически по минутам. Утром 22 марта группа партизан специально повредила линию связи фашистов. Кто были эти партизаны и к какому соединению относились - следствие так и не установило. Посему и в деле они шли как «группа партизан». Народные мстители засели в засаду и ждали тех, кто будет эту связь восстанавливать. Из посёлка Плещеницы на ремонт линии выехал грузовик с немцами, которые, помимо восстановления связи, должны были сопровождать шефа роты полицейского батальона Ханса Вельке. Кстати, Вельке был олимпийским чемпионом 1936-го года по метанию ядра, любимчиком Гитлера. Партизаны расстреляли две машины, Вельке и два бойца погибли на месте, остальные фашисты не пострадали.

После убийства Вельке, тут же по тревоге был поднят немецкий карательный батальон оберфюрера СС Дерливангера, который находился в соседнем посёлке Логойск, и тот самый 118-й карательный, которым и командовал Васюра. Когда батальоны приехали на место происшествия, то тут же начали искать виноватых. В начале расстреляли случайных дровосеков из деревни Козыри - тень подозрения в нападении на немцев сразу пала на них, но затем, по следам на снегу каратели пришли именно в Хатынь.

- Васюра до последнего не признавался, что был в Хатыни, говорит журналист Михаил Шиманский, - но когда понял, что отпираться уже бессмысленно, когда понял, что деваться ему некуда - бросил со злостью: «Да, я и Хатынь вашу жег! И я стоял у сарая и в упор расстреливал тех, кто пытался выжить!»

- Вместе с Васюрой хатынцев расстреливали именно каратели, - дополняет собеседника Виктор Глазков, - они стали вокруг сарая, расставили пулемёты. Кто-то строчил из них, кто-то из автоматов. Нам удалось максимально установить всех действующих лиц, которые уничтожили Хатынь и хатынцев - все они украинцы. Понимаете, здесь уже национальность не так важна, так как у предателей нет национальности и им нет оправдания. Это люди, которые приняли нацистскую идеологию, и которых сегодня мы называем фашистами.

Дело о начальнике штаба 118-го полицейского батальона Григории Васюре разбиралось более полутора месяцев, и заняло почти два десятка томов. Васюру признали виновным по всем пунктам обвинения, и приговорили к высшей мере наказания. В письмах советскому правительству каратель просил заменить её на тюремное заключение, писал, что будет много работать и своим трудом, даже самым тяжким, искупит свою вину. Но приговор оставили без изменения - расстрел.

За годы войны фашисты сожгли более шестисот белорусских деревень. 186 из них так и не восстановили. После окончания суда журналист Михаил Шиманский напишет большую статью о трагедии в Хатыни, где изложит все материалы судебного процесса. В «Известиях» его так и не напечатают, даже несмотря на перестройку - цитата - «по политическим и национальным соображениям». Правда о Хатыни станет известна только после распада СССР.


Thảm họa Khatyn

Trong những ngày này, chắc các bạn cũng có nghe thấy so sánh: Odessa - đó là Khatyn hiện đại. Vậy Khatyn là gì?

Đó là một ngôi làng nhỏ ở Belarus, vùng Minsk. Bạn sẽ không tìm thấy làng đó trên bản đồ đâu. Thời gian đã vĩnh viễn dừng lại đối với làng này ngày 22/3/1943.

Sáng hôm đó, cách làng Khatyn 6km, các du kích đã bắn vào đội hình hành quân của quân đội phát xít, và giết được một sĩ quan Đức. Và thế là sau đó đội quân trừng phạt của phát xít đã tới làng, dồn hết toàn bộ cư dân làng kể cả già trẻ lớn bé vào kho chứa của nông trang. Chỉ có 3 đứa trẻ là trốn được.

Khi toàn bộ dân làng đã ở trong kho, bọn phát xít đã khóa cửa lại, chất rơm xung quanh, tưới xăng lên và đốt. Kho chứa bằng gỗ bốc cháy ngay lập tức. Trẻ em khóc, người lớn cố gắng cứu trẻ em. Dưới sức ép của hàng chục người thì cánh cửa bị đổ. Trong quần áo cháy, người dân hoảng sợ chạy ra Nhưng những kẻ phát xít rất bình tĩnh bắn vào họ từ súng trường và súng máy. Tổng cộng 149 người đã chết, trong đó có 75 trẻ em dưới 16 tuổi. Cả làng bị cướp sạch, và bị đốt cháy sạch.

Chỉ có 2 đứa trẻ trong nhà kho còn sống sót. Cậu bé Viktor Zhelovkovich 7 tuổi được người mẹ đè lên khi bà trúng đạn ngã xuống. Cậu bé bị thương vào ngực nằm dưới xác mẹ cho tới khi bọn phát xít ra khỏi làng. Còn cậu bé Anton Baranovsky 12 tuổi thì bị thương vào chân, ngã xuống, và bọn phát xít tưởng rằng cậu đã chết. Sau đó các cậu bé được cư dân làng lân cận tìm thấy.


Anton Baranovsky


Viktor Zhelovkovich

Người lớn duy nhất sống sót trong thảm họa này là Iosif Kaminsky, thợ rèn của làng, năm đó ông 56 tuổi. Ông cũng bị đốt và bị thương bất tỉnh, chỉ tỉnh lại vào tối muộn, khi bọn phát xít đã rời làng. Giữa những thi thể của dân làng, ông tìm được Adam, con trai mình. Cậu bé bị thương vào bụng, bị bỏng nặng, và trút hơi thở cuối cùng trên tay cha.


Iosif Kaminsky

Giây phút bi thảm này được thể hiện trong bức tượng ở Khatyn -"Người không bị khuất phục"

«Хатынь»— «Непокоренный человек».

Vâng, đó là chính sách đe dọa để dân làng không dám hợp tác với du kích.

Và có lẽ cũng nên nói đôi điều về những kẻ sát nhân. Đó là tiểu đoàn trừng phạt 118 (Schutzmannschafts-Bataillons 118) của quân đội phát xít Đức, thành phần chủ yếu là những kẻ theo chủ nghĩa dân tộc cực đoan Ukraine.


Bạn, Tùng Nguyễn, Phan Viet Hung52 người khác thích điều này

Xem thêm:
http://diendan.nuocnga.net/showthread.php?p=126104

25 tháng 2 2015

Phép màu đã hết, cái máng lợn sứt mẻ lại lù lù hiện ra trước mặt III

Có một U-cơ-ren thiên đường...


Lương bình quân của Ucraina đã thấp hơn nước đói nghèo Tajikistan!

Cách đây 1 năm 1 đô la chỉ ăn 8 hryvnia (Hr), ông Viktor Yanukovych đã giữ được mức này suốt thời kỳ cầm quyền nhưng sau khi ông Viktor Yanukovych bị lật đổ, đồng tiền càng mất giá dưới sự điều hành của chính quyền ông Yatsenyuk. Đến cuối năm ngoái, đồng Hr mất giá một nửa thành 1 đô la ăn khoảng 16 Hr và Ucraina trở thành quốc gia có tỉ lệ mất giá tiền cao nhất thế giới, vượt qua cả đồng Rup vốn mất giá 30% trong năm 2014 do chính sách thù địch, bao vây cấm vận của phương Tây.

Theo Cơ quan Thống kê Nhà nước Ucraina (SSSU), trong tháng 8/2014, lương thực tế ở nước này (không tính khu vực Crimea và Sevastopol), giảm 12,7% so với cùng kỳ năm 2013 và giảm 7,1% so với tháng trước, mức giảm lương thực tế lớn nhất trong tháng 7/2014 được ghi nhận tại các tỉnh Donetsk (32,3%), Lugansk (30,6%), Chernivtsi (14,1%), Kiev (11,5%) và Volyn (11,4%). Tại thủ đô Kiev, mức giảm lương thực tế trong 1 năm qua là 9,7%.

Lương thực tế là tập hợp các hàng hóa, dịch vụ về vật chất và tinh thần có thể mua được bằng số tiền nhận được. Lương thực tế trước tiên phụ thuộc vào mức lương thông thường, cũng như giá cả hàng hóa, dịch vụ và giá trị thuế phải trả: "Lương thực tế trung bình của người làm công chính thức tại Ucraina trong tháng 8 so với tháng 7 giảm 4,7% , còn 3.370 Hr (khoảng 260 đô la), trong khi lương thực tế tháng 7 là 3.537 Hr (273 đô la), tháng 6 là 3.601 Hr (278 đô la)".

Mức lương trung bình cao nhất được ghi nhận tại Kiev (5.327 Hr - 412 đô la), mức thấp nhất - tại tỉnh Ternopil (2.526 Hr - 195 đô la). Lương tháng trung bình của người làm công chính thức tại Ucraina trong 8 tháng đầu năm 2014 là 3.399 Hr (262 đô la). "Theo tính toán ban đầu, nếu hoạt động chống khủng bố tiếp diễn với quy mô như hiện nay, trong năm tới, chúng ta sẽ cần 20 tỷ Hr (1,6 tỷ đô la)", Thứ trưởng Tài chính Ucraina Vladimir Matvychuk tuyên bố.

Tổng thống Ucraina Petro Poroshenko cho biết chính phủ đã phải chi 6 triệu đô la/ngày cho hoạt động triển khai quân sự. Ngoài ra, Thủ tướng Yatsenyuk cũng đã cam kết tăng khoản ngân sách quốc phòng cho quân đội nước này, hôm 2/9/2014, ông Yatsenyuk cũng thông báo khoản chi phí tái thiết vùng chiến sự miền đông sẽ cần tới 8 tỷ đô la.

Theo thông tin chính thức từ văn phòng tuyển lính tại Kiev hồi tháng 9/2014, mỗi binh sĩ của chính phủ Ucraina chiến đấu tại khu vực miền đông sẽ nhận được khoản lương cơ bản là 640 đô la/tháng trong khi các tướng chỉ huy tiểu đoàn nhận mức lương gấp đôi là 1.275 đô la/tháng. Theo Cục Thống kê Ucraina, số tiền này cao hơn hẳn mức lương cơ bản 280 đô la/tháng mà người dân Ucraina nhận hồi tháng Bảy.

Người ta tưởng rằng trong năm 2015, khi được nguồn ngoại tệ từ nước ngoài bơm vào thì thị trường tiền tệ của Ucraina sẽ ổn định. Tuy nhiên, sau tháng 1 cầm cự tốt thì tháng 2, đồng Hr tuột dốc theo đà rơi tự do. Tính trong tháng 2, đồng Hr lại mất giá tiếp gần một nửa nên từ 1 đô la ăn 15-16 Hr hồi đầu tháng đã trở thành 1 đô la ăn trên ngưỡng 30 Hr như hiện giờ.

Thời kỳ ông Viktor Yanukovych cầm quyền, lương và lương hưu đã tăng đáng kể đến 35% và 42% và đạt mức trên 220 đô la, nhưng mức hiện nay, Ucraina chỉ ngang bằng những nước lạc hậu như Nepal và Senegal. Tình hình lương bình quân của người dân Ucraina đang tụt dốc thảm hại. Hiện thu nhập trung bình đang ở mức 130 euro/tháng hay khoảng 150 đô la. Mức này thấp hơn cả Tajikistan, một quốc gia Trung Á bị phương Tây bêu riếu là đói nghèo lạc hậu nhất hậu Xô Viết!

Để so sánh, mức lương của người Afganistan tất nhiên là họ nhận ít hơn, còn người Indonexia và Việt nam hiện nay nhận nhiều hơn gấp đôi người Ucraina, lương trung bình của Bungaria là 330 euro, đó là mức thấp nhất trong các nước EU. Cao hơn 1 chút, 370 euro là thu nhập ở Rumania. Còn Moldova, đất nước tha thiết gia nhập EU thậm chí còn thấp hơn: 180 euro. Tajikistan có thu nhập trung bình 180 đô la, Uzbekistan là 360 đô la và Kazakhstan hơn 600 đô la; Hy lạp là nước đang bị khủng hoảng nặng, nhưng mức lương của họ cũng không dưới 1 ngàn đô la. Tỷ giá đô liên ngân hàng hiện nay làm cho mức lương của người Ucraina chỉ còn có thể so sánh với các nước nghèo nhất châu Phi - khoảng 40 đôla.

Trước chất vấn của báo chí, Ban Thư ký Nội đã phải công khai lương Thủ tướng Ucraina là 6.640 Hr. Ban Thư ký Nội các cũng giải thích rằng mức lương của Thủ tướng Ucraina được thiết lập ở mức 20 lần mức lương tối thiểu theo quy định của Nghị định Tổng thống số 22 ra ngày 8/1/1992. Muốn cho thu nhập của ông Yatsenyuk tăng thêm thì chỉ có cách là tăng lương cơ bản cho khỏi vi phạm luật vì theo luật của Ucraina, lương của các nhân viên công quyền là dựa theo hệ số trên lương cơ bản mà hệ số lương Thủ tướng đã bị đóng khung mức 20 lần. Khổ nỗi là trong quyết định số 43 của Chính phủ ngày 14/2/2015 vừa qua thì mức lương tối thiểu 332 Hr sẽ không điều chỉnh trong tương lai gần. Do đó, ông Yatsenyuk sẽ chỉ có thể nhận lương 6.640 Hr.

Thời điểm ấn định lương tối thiểu thì tỷ giá là 28,3 Hr ăn 1 đô la nên lương của ông Yatsenyuk tương đương 243 đô la. Nhưng mấy ngày gần đây, đồng Hr đã tụt giá thảm hại. Theo tỷ giá mới nhất thì 32,5 Hr mới ăn 1 đô la nên lương của Thủ tướng Ucraina bị tụt xuống thành tương đương 204 đô la, ngang lương công nhân các nước đang phát triển. Dù sao thì lương của Thủ tướng Ucraina cũng khá hơn các thuộc cấp. Ban thư ký nội các cho biết lương cơ bản của Phó Thủ tướng, Bộ trưởng, thứ trưởng chỉ dao động quanh con số 6.000 Hr.

Một trong những nguyên nhân dễ thẩy của việc thu nhập tụt giảm và thất nghiệp tràn lan là kinh tế suy sụp, bạo loạn bất ổn vì Maidan và nội chiến hiện nay. Trực tiếp, có thể qui kết cho chính sách thắt lưng buộc bụng mà IMF áp đặt. Mọi đơn thuốc mà IMF kê cho các con bệnh của họ đều na ná như nhau: cắt giảm chi tiêu và tiền lương, loại bỏ phúc lợi xã hội, tăng thuế, tăng giá điện, gas, xăng dầu. Bên cạnh đó, sự sụp đổ của hệ thống ngân hàng, chính sách tiền tệ góp phần làm cơn co thắt dạ dày thêm trầm trọng. Chính sách tỷ giá ngoại tệ bị áp đặt khiên cưỡng và siết chặt trao đổi ngoại tệ Hryvnia/đô la khiến xuất nhập khẩu bị bóp nghẹt, thị trường ngoại tệ chợ đen phình ra gây áp lực đẩy tỷ giá đô lên cao.

Các đánh giá bi quan cho rằng Ucraina đang rơi lại vào thời kỳ nhiễu nhương đói kém thập kỷ 1990. Trong khi chính phủ của ông thủ Yatsenyuk không có chương trình khôi phục kinh tế rõ ràng, có hiệu quả. Mọi chính sách chỉ là những canh bạc phiêu lưu mạo hiểm và gần như tất cả đều trông chờ vào tình thương mến của bà chủ IMF. Nếu không có gì thay đổi, thu nhập của dân Ucraina sẽ tiếp tục sụt giảm và rơi xuống dưới mức $100 vào cuối năm nay. Tìm việc ở Ucraina ngày càng khó, nếu không sang các nước láng giềng. Giờ, người ta đã quên tuyên bố huyênh hoang khoác lác đúng giờ này năm ngoái của đám Maidan lương trung bình của Ukr ngang mức EU 440 đô la.

Với cú mất tỷ giá mới đây, giá đô la liên ngân hàng tại Ucraina hôm 24/2 là 33,5 Hr. Giá đô la chính thức là 28,29 Hr. Như vậy mức lương trung bình tại Ucraina chỉ khoảng 100 đôla. thu nhập tối thiểu 1.218 Hryvnia ở Ucraina đổi được 43 đô la, trở thành nước thu nhập thấp bậc nhất thế giới theo qui đổi tỷ giá. Thấp hơn Bangladesh, Ghana và Zambia – những nước đói nghèo nhất thế giới. Mức lương hiện tại của công nhân luyện kim là 3.000 Hr, với giá đô la đó, vậy lương họ là bao nhiêu đô la?

 Con đường đi đến TIÊU CHUẨN EU đầy khó nhọc và còn xa vời vợi!

Tham khảo:
http://www.podrovnosti.ua
http://www.Interfax.ru
http://www.rt.ru
http://www.warandpeace.ru/ru/news/view/98442/

17 tháng 2 2015

Xung đột quân sự Trung-Việt

В окопах "Первой Социалистической" - Trong các chiến hào, "xã hội chủ nghĩa đầu tiên"

Подборка фотографий, сделанных в расположении китайских войск во время Китайско-Вьетнамского военного конфликта 1979-го года - Các bức ảnh được chụp trong sự sắp xếp của quân đội Trung Quốc trong cuộc xung đột quân sự Trung-Việt trong năm 1979






















Вьетнамо-китайский пограничный конфликт - Xung đột biên giới Việt-Trung

Участники боя за высоту 167 на боевом участке Лаошань 7 января 1987 года. - Những người tham gia chiến đấu trong cuộc giao tranh tại khu vực cao điểm 167 Laoshan ngày 7 tháng 1 năm 1987.

















UPD: Ещё ряд фотографий на эту тему можно посмотреть у ув.
UPD2: И ещё один альбомчик "на заданную тему" от ув